Hệ Thống Chuỗi Nha Khoa Uy Tín toàn Quốc
  • hà nội
  • hải phòng
  • nghệ an
  • đà nẵng
  • TP HCM
THÔNG TIN ỨNG VIÊN
PR32180 - Phan Thị Ngọc Trân
2 bình chọn

Em tên là Trân. Em đã tốt nghiệp trường đại học Nông Lâm Tp.Hcm được 1 năm rồi ạ. Cũng đã đi làm , chuyên ngành của em là thiết kế đồ gỗ nội thất hiện đang chuyên bên mảng kỹ thuật. Em thích được gần bên gia đình và người thân. Em thích sự hoà thuận và giúp đỡ lẫn nhau. Và em ước mơ được cười thật thoải mái thật vui.
Em vô tình biết được chương trình của nha khoa. Em đã rất vui mừng và hi vọng. Thật ra, niềm mơ ước lớn lao và em đã luôn ấp ủ, hi vọng đó là một nụ cười tươi. Một nụ cười em không phải che miệng lại, một nụ cười em không cần phải gượng lại. Em ước mình tự tin giao tiếp, tự nhiên ăn uống trước mặt người khác mà không phải tự ti hay cố giấu đi.
Ngày còn nhỏ bạn bè hay trêu là đồ không có răng mà đòi ăn mía, những đứa cười mà hay che miệng lại là thâm hiểm lắm. ,v…v.. Không phải đâu, chỉ vì răng của em không đều không đẹp và em không tự tin khi cười nhe răng cho mọi người thấy thôi.
Lúc em mới biết thích một người cũng là lúc em không còn hi vọng gì khi người đó nói, mong muốn có 1 người yêu có nụ cười đẹp. Và rồi họ nói họ tự ti vì có 1 người yêu như em, ba mẹ họ không cho họ quen em, sợ xấu hổ, sợ sinh con ra xấu xí giống em. Em đã rất buồn, em không có được nụ cười đẹp, không xinh đẹp như nhiều cô gái khác. Lên cấp ba, những lúc thầy cô kêu lên trả bài là những lúc em xấu hổ và tự ti nhất. Bạn bè ở dưới sẽ nhìn sững và ngạc nhiên, có người sẽ khum đầu thật thấp để nhìn hàm răng xấu xí mà em thường hay che giấu. Và khi đi làm cũng vậy, đó là hạn chế của em, em không thể tự tin khi đứng lên phát biểu ý tưởng của mình. Mọi người thay vì nghe em nói thì se chăm chú vào răng của em. Em không tự tin các anh chị ạ. Em đã sống với sự tự ti, trêu chọc, đùa cợt của bạn bè, từ nhỏ đến bây giờ, bây giờ thì không còn trêu nhiều nữa. Cũng may ! hihi Nên cứ gặp đám đông là em né tránh hoặc sẽ rẽ đi hướng khác, để không phải bị chọc.
Nhưng thực sự, em vẫn luôn ao ước được cười thật tươi, thật đẹp. Để người ấy của em sẽ không tự ti vì em. Để em có thể tự tin thể hiện mình, để phát triển sự nghiệp hơn nữa. Để em thấy yêu đời hơn. Vì ước mơ của mình thành sự thật. Đó là một nụ cười.
Ngày đó, em thi vào tp.hcm một phần vì mục tiêu hi vọng chỉnh răng bởi lời hứa của chị của em. Nhưng chi phí quá cao, chị của em không thể lo nổi. Bác sĩ cũng nói ca của em rất khó làm. Có thể là không làm được. Em đã khóc rất nhiều. Em gọi về cho mẹ, em xin mẹ tiền, để làm răng. Mẹ khóc vì mẹ thương em. Em biết nhà nghèo, mẹ không có tiền , mẹ lại càng buồn. Nhưng em vẫn cứ khóc đòi mẹ tiền để chỉnh răng. Em biết em sai, em làm vậy mẹ sẽ buồn. Sang hôm sau, em tự dặn lòng quên đi chuyện này và sống vươn lên tự tin lên. Quên đi và em xin lỗi mẹ. Em chôn vùi nó lại. Không nhắc đến chuyện này để mẹ không phải buồn nữa. Em vẫn chăm chỉ đi làm mỗi ngày. Hi vọng.
Gia đình em thì, ba em bị tai biến và tim nên không đi làm từ lúc em học lớp 8. Từ đó e cũng ý thức nên vừa học vừa làm phụ mẹ. Lên lớp 10 em bắt đầu đi làm thêm và giúp việc nhà cho người ta để phụ mẹ. Lên đại học và giờ cũng có cho mình một công việc lưong 8triệu/1 tháng của sinh viên mới ra trường, để phụ mẹ thêm. Mẹ em giỏi lắm, làm phụ hồ mà nuôi 3 miệng ăn, cho em và em trai ăn học tới nơi. Mẹ em đen và gầy lắm. Nên em chỉ biết đi học và đi làm. Không dám ăn chơi , tiêu xài hay mua sắm cho mình cái gì cả. Em biết với hoàn cảnh gia đình như vậy thì làm sao có tiền để chăm chút cho bản thân. Nên em luôn hi vọng, những chương trình từ thiện như này, đó sẽ là tia hi vọng cho em. Em thật sự cảm ơn, những nhà hảo tâm đã tạo nên một chương trình đầy ý nghĩa như vậy. Em xin cảm ơn mọi người đã đọc thư của em ạ.! Và mong sao mọi người cho em một cơ hội để em được thay đổi, cho em một vé để em có thể tự tin hơn bởi nụ cười đẹp mà em luôn hằng mong ước. Để điều ước thành sự thật . Em cảm ơn rất nhiều ạ.
Chào thân ái và quyết thắng.!

BÌNH LUẬN
1900.6900 tham gia ngay